Con đường xuyên suốt chiều dài đất nước đã từng thấm đẫm mồ hôi, nước mắt, máu của biết bao thế hệ.
“Tuổi xuân cha ở chiến trường
Bao nhiêu mùa lá Trường Sơn đổi màu”
Biết mấy người đã ra đi “từ đó không về”. Họ đã hy sinh tuổi trẻ, hy sinh cuộc đời mình cho sự trường tồn, phồn thịnh của đất nước.
Hôm nay, chúng tôi (đoàn công tác của lãnh đạo Công ty Cổ phần Đầu tư Hải Phát) đi lại trên con đường Trường sơn nhưng không phải bằng “đôi chân vạn dặm” mà bằng những phương tiện hiện đại nhất của khoa học, công nghệ. Con đường vẫn mang tên “đường mòn Hồ Chí Minh” nhưng giờ đã thênh thang, thảm mượt như nhung dẫu vẫn nhấp nhô giữa đại ngàn trùng điệp…
Chúng tôi đi, không phải để “tiến về Sài gòn” mà là thăm lại chiến trường xưa và tri ân các anh hùng liệt sỹ. Xe thì bon nhanh mà lòng chúng tôi lắng lại, nặng trĩu những ưu tư. Giữa bạt ngàn cao xanh kia còn bao nhiêu người nằm lại với rừng già chưa được về với mẹ, chưa có nấm mồ, chưa được thắp hương? Ngay cả khi đã nằm trong nghĩa trang rồi, vẫn còn biết bao người với nấm mộ vô danh?! Đến nghĩa trang Trường sơn, tôi chợt rưng rưng nhớ tới những câu thơ của Nguyễn Quyết Thắng:
… “Đất mẹ ơi hãy cho con được khóc
Các anh chị em ơi đau đáu những linh hồn
Hơn hai mươi ngàn chiến sỹ hy sinh trên con đường bi tráng
Mới hơn mười ngàn mộ phần được ấm áp khói hương
Nghĩa trang Trường Sơn
Nơi có hồ nước trong xanh bốn mùa không cạn
Nơi đồng đội nằm đây thành cả một sư đoàn
Nơi máu thắm các anh nhuộm xanh rờn sắc núi
Để bao người phụ nữ ở quê nhà trắng xóa khăn tang !
Gió ơi
Đừng níu tay tôi
Hãy để tôi lắng tai nghe tiếng các anh qua rì rầm biển cả
Hãy để tôi nhìn những gương mặt tuổi hai mươi tạc vào vách đá
Trùng điệp một thế hệ vàng son Anh- Bộ- Đội- Cụ- Hồ
Hương đã thắp cho bao mộ phần, nước mắt vẫn chưa khô
Xin thành kính trước anh linh bao người con trung hiếu
Hàng triệu người đã về thăm, lặng đi và chợt hiểu
Giá của sự hy sinh quá đỗi lớn lao này...
Mãi mãi vẫn còn đây
Nơi yên nghỉ của các anh giờ quây quần nắng gió
Có núi, có sông, có hoa rừng thắm đỏ
Và vang vọng phía cuối trời có tiếng mẹ ru con
Nghĩa trang Trường Sơn nơi đầu sông Bến Hải
Nhắn gửi với mai sau hãy nhớ về nguồn”!
Vâng! những câu thơ này đã thay cho mọi lời khấn vái. Chúng tôi chỉ còn biết kính cẩn nghiêng mình trước anh linh những người đã khuất. Và trong tâm tưởng luôn vang lên âm hưởng da diết của những vần thơ:
“… đồng đội nằm đây thành cả một sư đoàn
Nơi máu thắm các anh nhuộm xanh rờn sắc núi
Để bao người phụ nữ ở quê nhà trắng xóa khăn tang!”…
Chúng tôi trở về thành cổ Quảng Trị. Chiến tranh đã lùi xa 40 năm. Cỏ ở đây lên xanh, “một màu xanh non tơ” như chưa hề có cuộc chiến tranh. Nếu chỉ ngắm cỏ hồn nhiên nhảy múa dưới nắng he, thì ai có thể ngờ rằng 81 ngày đêm giao tranh ác liệt đã biến thành cổ thành “cối xay thịt”. Hơn mười ngàn người con đã hy sinh để chưa đầy 01 năm sau được chứng kiến cuộc trao trả tù binh giữa chúng ta với chính quyền Sài gòn và Đế quốc Mỹ. Chiến tranh đã kết thúc nhưng các anh thì vĩnh viễn nằm lại mảnh đất bên bờ sông Thạch Hãn. Ra đi từ bao mái rạ, bờ tre, đến đây thành đồng đội, sát cánh bên nhau để khi ngã xuống nằm chung một mồ. Chúng tôi không thể cắm hương cho các chiến sỹ đang nằm sâu dưới đáy sông Thạch Hãn kia. Lòng sông nhắc hoài câu thơ khắc khoải:
“Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ,
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm.
Có tuổi hai mươi thành sóng nước.
Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm”
Chúng tôi về với Ngã ba Đồng Lộc. Cây bồ kết trên đồi như vẫy gọi, phảng phất tóc thơm của những nàng tiên. Tôi sống lại tâm trạng của 14 năm về trước khi đến nơi này. Hình ảnh hy sinh anh dũng của các o khi “lời yêu chưa kịp ngỏ” đã thức dậy trong tôi cảm xúc vô bờ. Tôi đã viết:
Mười cô gái, mười vầng trăng trinh nữ
Mười nàng tiên Đồng Lộc, đồng lòng
Đường thống nhất, các em thành bất tử
Giữa ngã ba này Tổ quốc ghi công!
Và hôm nay, chúng tôi đến đúng ngày hy sinh của các o, 44 năm về trước (24/7/1967 - 24/7/2011). Bốn mươi tư năm các o không thêm một tuổi nào. Các o hy sinh ở tuổi mười tám, đôi mươi cho đất nước ta ngày càng tươi trẻ, khỏe và đầy sức sống.
Các chiến sỹ, thanh niên xung phong của chúng ta, sống giữ đất chết về với đất, xây chắc bền cho sông núi hôm nay. Trước hương hồn các chị, các anh chúng tôi xin hứa sẽ tiếp tục giữ đất, khiến cho đất sinh lời, làm giàu cho đất nước, gia đình và mỗi cá nhân. Ở nơi chín suối, các anh chị hãy chứng giám tấm lòng thành kính của tập thể cán bộ Công ty Cổ phần Đầu tư Hải Phát…!
Một vài hình ảnh:
BinhNguyen